ĐOÀN NHẬT QUANG

Blog của Quang để ghi chép những điều mình hiểu.

Lịch Sử - Văn Hóa

Xem phim The VietNam War và cảm nhận về chiến tranh Việt Nam

1. Tìm hiểu về Lịch sử là để hiểu về những điều đã từng xảy ra trong quá khứ và dựa vào đó để chúng ta có thể áp dụng trong thực tại và tương lai. Lịch sử trung thực không phải để phân định ông này đúng bà kia sai, bên này thắng bên kia thua. Lịch sử là những mảnh ghép của thời gian để đưa ta đến hiện tại, có những mảnh ghép khác biệt chứ không có mảnh ghép nào là sai cả, vì Lịch sử không có (và cũng không cần) chữ “Nếu như”.

2. ‎Xem phim The Viet Nam War, sau đó người Việt chửi nhau tơi bời trên các diễn đàn, cả 3 phe (VNCH, CS, Mỹ) đều chỉ trích bộ phim và cố thủ tinh thần để bảo vệ hệ tư tưởng lý luận của mình là đúng. Ít thấy ai bình thản để rút ra những bài học từ một cuộc chiến đã đi qua. Đến khi nào chúng ta mới chịu dừng việc nhìn nhận Lịch sử ở góc độ cảm xúc ?

3. ‎Sau đây là những bài học mà mình rút ra từ bộ phim đang gây tranh cãi này :

– Chẳng ai chiến thắng trong cuộc chiến này cả, chỉ có chế độ này chiến thắng chế độ kia, tư tưởng chính trị bên này làm tốt hơn tư tưởng bên kia. Dân Mỹ thua, dân Việt Nam càng thua nặng nề hơn. Đã có rất nhiều sinh mạng của cả 2 dân tộc bị hủy diệt sau những mưu đồ chính trị. Rất nhiều máu và nước mắt đã đổ xuống. Ai thắng trong cuộc chiến này? Những kẻ cầm quyền mà không biết cầm súng !

– ‎Chiến tranh là để hòa bình. Dân Việt đã hy sinh quá nhiều cho cuộc chiến để mong có được hòa bình. Nhưng hơn 40 năm sau cuộc chiến ấy chúng ta vẫn chưa có hòa bình thật sự. Đến cả những thanh niên sinh ra sau cuộc chiến ấy vài chục năm vẫn lẫn quẩn giữa vòng quay hệ tư tưởng Cộng Hòa – Cộng Sản, rồi họ chửi nhau, thậm chí giết nhau. Chúng ta cần một thông điệp khác để hòa giải dân tộc chứ không cần thêm những bộ phim “gây chiến” như The Viet Nam War.

– ‎Là Mỹ hay là Trung Quốc hay là nước nào đi nữa, họ chỉ suy tính cho lợi ích cốt lõi của quốc gia họ. Không có một “tinh thần quốc tế chân chính” nào hết. Hãy thôi ngưng việc bàn cãi nên chọn theo Mỹ hay theo Trung ở thời điểm hiện tại. Chúng ta đã từng là con tốt thí trong ván cờ chính trị quốc tế vậy mà giờ chúng ta vẫn đang gây thù hận chỉ vì việc chọn lựa việc phục vụ cho bên đỏ hay bên xanh. Theo Trung thì bị lệ thuộc, theo Mỹ thì bị áp đặt, chọn đi?

– ‎Không có một Quân đội nhân dân thần thánh như vẫn từng được thêu dệt đâu. Để có chiến thắng cuối cùng thì quân đội ấy đã thua, thua nhiều lắm, và cũng chết nhiều lắm. Không có chuyện đánh trận nào quân ta cũng thắng lợi còn quân địch chết tràn lan đâu. Nói vậy để thấy đừng có ảo tưởng vào sức mạnh thật sự của mình. Ở thì hiện tại đừng có hễ chút là đòi gây chiến tranh, hễ chút là muốn đánh nhau. Chúng ta chỉ là dân tộc nhỏ, rất nhỏ, đừng nghĩ mình quan trọng, làm sao để hòa bình mới là điều cần bàn tới.

– ‎Những người lính ở cả hai bên, họ không sai đâu, đừng chửi họ nữa, oan nghiệt lắm. Họ chỉ chiến đấu cho lý tưởng mà họ theo đuổi, lý tưởng mà họ nghĩ là đúng nhất cho Việt Nam. Họ dùng mạng sống của mình để chiến đấu vì muốn dân tộc này được hòa bình, người dân được hưởng hạnh phúc. Họ không sai khi họ chiến đấu vì niềm tin của mình, họ chỉ thành ra kẻ sai trái khi trở thành kẻ thua cuộc. Lịch sử có ghi nhận đúng công lao của họ?

– ‎Cuối cùng, vấn đề của cuộc chiến này sau ngần ấy năm không còn là ai thắng ai thua, ai đúng ai sai nữa. Vấn đề của nó là sự thù hằn của những người trong cuộc và hậu duệ của họ, vấn đề của “lí lịch” và hệ tư tưởng khiến cho biết bao tài năng không thể cống hiến cho đất nước, làm cho biết bao cuộc tình phải tan vỡ chỉ vì ba em là đảng viên còn ba anh là “ngụy quyền”. Vấn đề của nó là khi bà mẹ Việt Nam anh hùng phải chôn giấu đứa con từng là quân nhân miền Nam và nghe người ta kể xấu về nó mỗi ngày, về người anh mang huy chương của Quân đội nhân dân không thể nhìn mặt đứa em từng là Thủy quân lục chiến…

Chúng ta đừng đi tìm kẻ thắng trong cuộc chiến ấy nữa, hãy đi giải quyết hậu quả của cuộc chiến ấy đi.

Trả lời

Giao diện bởi Anders Norén